Tuesday, 13/04/2021 - 13:36|
Thi đua lập thành tích chào mừng 35 năm ngày nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2017)
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Trẻ mất đồ

Trẻ mất đồ
Trẻ mất đồ

Khi con trẻ... mất đồ

TT - Tôi có đứa cháu mới vào lớp 1. Bên cạnh nỗi lo học chữ, làm toán của con thì mẹ cháu có thêm nỗi khổ khác: “Từ đầu năm học đến giờ mất không biết bao nhiêu là bút, thước...”.

Mẹ cháu nói định báo với cô, nhờ cô giúp nhưng cháu lắc đầu nguầy nguậy, mặt mày có vẻ sợ lắm. Gặng hỏi mãi cu cậu mới nói: “Con không mách cô đâu. Lúc trước cô có bảo với lớp là bạn nào để mất đồ mà mách cô là cô mắng”.

À ra thế! Đành phải an ủi cu cậu: “Chắc anh kiến lại tha mất của con rồi chứ gì”. Nhưng tôi cứ băn khoăn về phương pháp của cô giáo. Có thể lý giải rằng cô muốn tập cho các bé tự ý thức việc giữ gìn đồ dùng học tập của mình.

Tuy nhiên, cách giải quyết vấn đề theo như cô phát biểu thật không ổn. Bởi lâu nay ở nhà cháu chưa biết “mất đồ” là gì và sự vô tư ấy vẫn theo cháu vào lớp. Cháu sẽ cảm thấy hoang mang, không biết bấu víu vào đâu khi đối mặt với những trục trặc đầu đời.

Những khúc mắc, ấm ức cứ dồn nén mà không được quan tâm giải tỏa, để rồi chỉ còn lại ý nghĩ “mất ráng chịu” và lặng thinh về năn nỉ mẹ... mua cái mới.

Mặt khác, với những bé tinh nghịch hay giấu đồ của bạn hoặc nhặt được đồ bạn đánh rơi, thấy thích quá, trẻ con mà, có thể bỏ vào cặp xem như “xí được”.

Một lần, hai lần rồi vài lần không thấy có phản ứng gì, không được cô can thiệp, uốn nắn kịp thời, bé sẽ không nhận ra điều không nên mà ngược lại thấy chuyện ấy là bình thường, thật nguy hiểm.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết